Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận-Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận-Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

PHÂN TÍCH VỀ CLIP CỦA TƯỚNG TRƯƠNG GIANG LONG (PHẦN 3)

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017 | comments ( 1 )

1/ TGL :"sau khi những vấn đề với Trung Quốc nảy sinh, thì báo cáo với các đồng chí là, tôi xin nói lại là Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa thì chúng ta cũng vẫn phải tìm cách chung sống thôi. Chỉ cố gắng phấn đấu làm sao để họ đừng xấu hơn. Nhá! Chứ bây giờ các đồng chí bảo là đổi Việt Nam đi chỗ khác hay đổi Trung Quốc đi chỗ khác là không bao giờ có rồi, vĩnh viễn mãi mãi là như thế này"

NAD : Ở đây tướng Long nói có đúng và có sai, cần thấy là đảng CSTQ xấu chứ không hẳn cả TQ xấu, và không phải "tìm cách" mà là "có cách sẵn". Cái bí của đảng CSVN trong vấn đề HS-TS là vấn đề công hàm 1958 mà hành pháp đã ký, cùng nhiều tài liệu khác của đảng trước 1975 đã chứng tỏ tinh thần "nhượng bỏ HS-TS" cho TQ,
Thành ra mỗi khi xu hướng "chống lưỡi bò TQ" trong đảng thắng thế, cùng kết hợp với phe dân chủ và quần chúng tiến bộ làm ra những cuộc biểu tình chống TQ thì đảng CSTQ lại phát biểu hàm ý đe dọa "Chúng tôi nhận thấy về vấn đề Hoàng Sa-Trường Sa, ở những thời kỳ khác nhau thì chính quyền VN có những tuyên bố khác nhau", thế là đảng CSVN im lặng.
Cái lo ngại của đảng không phải những cái mà dư luận đã biết, mà đảng lo ngại rằng đảng CSTQ sẽ xì ra thêm những tài liệu, chứng cứ, thông tin về những diễn biến xoay quanh những cái tài liệu đã biết về việc "nhượng bỏ chủ quyền", sẽ là quần chúng nổi giận hơn. Công hàm 1958 chỉ là kết quả của 1 quá trình chưa được minh bạch.
Bây giờ đảng muốn nhân dân cùng đảng "chống TQ" thì đảng nên có thái độ cầu thị nhận sai, chủ động công bố dần những cái đó ra để còn có giải pháp. Không thì khi TQ lấn, đảng không đủ sức chống, cãi lại thì không dám.Không dám cãi mạnh vì TQ còn nắm nhiều thông tin có thể làm đảng mất uy tín thêm, lại kêu nhân dân cùng chống thì nhân dân không nghe nữa.
Đã có làm là có sai, sai thì nguy hiểm, nhưng không nguy hiểm bằng sai mà không sửa, không nhận, đi đàn áp những người chỉ ra cái sai của mình.
Đó là về vấn đề biển Đông, về các vấn đề khác thì càng ngày càng tồi tệ trong việc phụ thuộc. Chỉ điểm qua 2 việc lớn là thấy nguy hiểm vô cùng. Đó là những việc những tướng lĩnh quân đội VN phải sang TQ "học tập" lâu nay, rồi mới đây trong chuyến thăm TQ, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký 15 văn kiện hợp tác, trong đó có việc "cán bộ cấp cao của đảng CSVN sẽ sang TQ để đào tạo thêm"...
Bản thân ngành an ninh của tướng Long nói riêng và các quan chức an ninh quốc gia cấp cao hơn vì sao không ngăn cản việc này mà lại để đảng "đưa thóp cho TQ nắm"như vậy ? Không có nước nào đi đưa tướng lĩnh quân đội và cán bộ nguồn cấp cao của mình sang cho kẻ luôn có dã tâm thôn tính mình, làm suy yếu mình "nắm tóc" như vậy.
Tướng Long nói TQ và VN là không đổi đi chổ khác là đúng, nhưng thái độ của đảng CSVN với vấn đề chịu để TQ lấn hiếp là có thể thay đổi. Hoàn cảnh sẽ thay đổi khi chúng ta thay đổi. Trong phát biểu tháng 5/2014, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lãnh đạo số 2 của đảng khi đó đã chính thức thừa nhận là có vấn đề lệ thuộc trong khi lãnh đạo số 1 muốn mơ về 1 nền hòa bình hữu nghị viễn vông "bây giờ có xung đột thì chúng ta có còn ngồi đây làm hội họp được không", đại khái là thế.
Đã lệ thuộc nhiều nơi, nhiều lĩnh vực rồi, bây giờ nếu đảng (hoặc một bộ phận chống TQ trong đảng) quyết tâm giảm dần lệ thuộc, thì cứ hành động dần như hai ý trên đã nói để nhân dân có niềm tin thì cả nước ngại gì mà không thắt lưng buộc bụng được để cùng nhau vượt khó trong quá trình "chống và thoát Trung"
Tại sao sau 1945, nước Nhật khủng hoảng hơn cả Việt Nam bây giờ nhiều, mà họ vẫn vượt qua khó khăn còn đảng CSVN lại không có quyết tâm làm được ?
2/ Về vấn đề quan hệ với Campuchia mà tướng Long nói tiếp theo, đại ý "Campuchia đã phản bội VN, cá nhân Hunsen cũng phản bội đảng CSVN".
NAD: Hunsen cũng là do đảng CSVN đưa lên, cũng phải có đi đêm, cũng có này kia nọ trong quá trình đó, nhưng vì sao đến nay chính quyền của Hunsen đã trở mặt thẳng thừng với VN ? Hunsen đã thẳng thắng thừa nhận những vấn đề này kia giữa cá nhân ông ta và đảng CSVN để được thể chế Campuchia ủng hộ và bỏ qua, vì sao đảng CSVN không thể làm thế với chính nhân dân của mình ?
Mới đây nhất là ngoại trưởng Campuchia còn nói rằng " Biển Đông nóng lên là do Mỹ", điều đó nói lên rằng sự phản bội đã được chứng minh. Thái độ lừng khừng của đảng trong bang giao Việt-Mỹ đã làm VN chính thức trả giá, mất CPC và Lào là mất hẳn cái sườn phía tây trong vấn đề "chống Trung", là biến việc hi sinh của bộ đội VN tham gia chiến trường K khi xưa thành vô nghĩa.
Đảng CSVN mới rồi còn công khai ký kết văn kiện hợp tác "đưa cán bộ nguồn dự bị câp cao sang cho TQ đào tạo" thì Hunsen có ngại gì mà không phản phé, thưa tướng Long.
Các phần sau của phần nói về TQ thì các ý trên đây đã giải thích kèm theo nên không cần phân tích về phần TQ trong clip nữa. Bài tiếp theo là phần Nga, Mỹ và các vấn đề dân chủ, nhân quyền theo diễn biến tiếp theo.
VN và TQ không thể thay đổi vị trí địa chính trị, nhưng đảng CSVN và đảng CSTQ có thể thay đổi thái độ chính trị. Đảng đang lãnh đạo thì đảng phải đi trước, đảng không đi thì than thở như tướng Long là đúng, nhưng cũng chỉ để nói mà thôi.
NAD

PHÂN TÍCH VỀ CLIP CỦA TƯỚNG TRƯƠNG GIANG LONG (PHẦN 2)

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017 | comments

1/ TGL: Trung Quốc, tôi xin thưa với các đồng chí là, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta ở Biển Đông. Không bao giờ từ bỏ dã tâm này. Mà cái này nó không phải chỉ là cái thời ông Tập Cận Bình này đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi! Câu chuyện là bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào. Thưa các đồng chí, chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ cái việc mà họ tìm mọi cách làm suy yếu từ bên trong.
NAD: Ý này không mới, nhân dân và nhiều quan chức đảng đã nói. Gần đây nhất là ông Trần Đại Quang "Trung Quốc không bao giờ muốn Việt Nam mạnh lên".

Nói về TQ bao giờ sẽ lấy hết đảo của ta ở Biển Đông và lấy bằng cách nào thì có 2 ý. Một là TQ sẽ lấy trong cuộc "thử lửa" ngắn hạn kỳ này một khi Mỹ đã sẵn sàng và đẩy 1 quân cờ ra khai chiến (mà VN có xác suất bị chọn khá cao), hai là TQ sẽ lấy một cách dần dần bằng cô lập tiếp tế các đảo của VN (cấm biển, cấm bay) để chúng ta tự từ bỏ.
Tôi nghĩ chúng ta nên từ bỏ đi tư duy "cả đảng CSVN bán nước". Chúng ta có thói quen hễ 1 lãnh đạo đảng phát biểu "chống Trung" là chúng ta bảo là đóng kịch lấy tiếng và mị dân, còn họ im lặng thì chúng ta bảo hèn, còn họ nịnh TQ thì chúng ta bảo nhục, kiểu gì chúng ta cũng "chửi" được cả, và chúng ta làm nhân dân chán nản với chính chúng ta.
Đoạn phát biểu này của tướng Long dĩ nhiên ông ta và một bộ phận trong đảng không muốn nó được công khai, vậy thì tướng Long không có động cơ "chơi nổi lấy tiếng, mị dân" , và hẳn nhiên ông ta không thể kêu gọi cả trăm cán bộ nguồn "chống TQ" nếu nhiều cấp trên của tướng Long không "chống TQ".
2/ TGL:"Cho nên tôi xin nói với các đồng chí là, bọn xấu nó cài cắm, nó moắc ngoặc nó lôi kéo hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi. Bây giờ tôi thông báo với các đồng chí là nó đã có đến con số hằng trăm. Mà hàng trăm không phải chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa chứ không phải chỉ trăm"
NAD: Đoạn này tướng Long nói về gián điệp TQ trên nước ta, và ông dùng từ "móc ngoặt, lôi kéo" như vậy chúng ta cần làm rõ TQ móc ngoặt và lôi kéo ai ?
Dĩ nhiên TQ sẽ lôi kéo những người có quyền lực và có tiếng nói trong xã hội, người có ảnh hưởng hoặc quyền quyến định chi phối quốc gia. Như vậy TQ sẽ khoái,đã, đang và luôn luôn lôi kéo từ cao đến thấp, từ trong đảng ra ngoài dân. Tướng Long đã gián tiếp thừa nhận nguy cơ trong Bộ Chính Trị, BCHTW, chính quyền tỉnh-huyện-xã đều có gián điệp, tay sai tiếp tay. Đó là "trăm này"
"Cộng với trăm kia" có thể hiểu là ngoài dân, là những người có uy tín, ảnh hưởng trong nhân dân và kể cả trong chính những người đang tranh đấu dân chủ. Chúng ta có dám chắc là những người đang hô hào dân chủ nhưng cách làm thì tổn hại đến lợi ích quốc gia, đến tiến trình thay đổi chính trị của đất nước là không có tay sai của TQ trà trộn để làm lạc hướng, phá rối và kéo lùi hay không ?
Về phía đảng và an ninh nói chung, đã đến lúc phải "xử lý một người để cứu muôn người" bằng cách mang gián điệp, tay sai của TQ ra xử công khai, đúng người, đúng tội để có tác dụng răn đe, phòng ngừa. Làm sao có thể "chống TQ" được một khi xử dân chủ và phe thân Mỹ thì hò hét, tuyên truyền nhưng xử gián điệp TQ thì đóng cửa, im lặng và không nói ra.
Về phe dân chủ và quần chúng nói chung cũng cần thay đổi, chúng ta luôn quan niệm cứ chửi chính quyền hay chửi quan chức đảng là đấu tranh dân chủ, vì thế chúng ta tự ru ngủ chúng ta và làm quần chúng rối ren theo. Đã đến lúc phong trào dân chủ phải nhìn ra mình cần chửi ai, chửi cái gì, làm cái gì, khi nào.. mới là có lợi cho đất nước.
Hãy nhớ rằng "đảng CSTQ sợ phong trào DCVN hơn đảng CSVN sợ phong trào DCVN". Nếu chúng ta vì để đấu tranh dân chủ mà vô tình/ cố ý tiếp tay cho TQ tiêu diệt bộ phận chống TQ trong đảng thì chúng ta không khác gì "phe thân TQ" cả. Phe đó làm tổn hại đất nước bằng chữ ký thì chúng ta làm tổn hại đất nước bằng lời nói. Do đó nếu chúng ta càng có ảnh hưởng trong quần chúng, thì tiếng nói chúng ta về triều đình cần hết sức thận trọng.
3/ TGL :"cán bộ chủ chốt chúng tôi được nghe đồng chí lãnh đạo cấp cao của ngành thông báo là chúng ta đang theo dõi, đang nắm rất chắc, rất chặt những cái diễn biến của các phần tử cơ hội chính trị mà có cái mưu toan móc ngoặc cấu kết với bên ngoài, do bên ngoài moắc ngoặc cấu kết để mà lật đổ, chống phá chế độ chúng ta. Những cái bộ phận ấy nó là ngòi nổ cho các cuộc bạo loạn, cho các cái điểm nóng chính trị. Mà chúng ta đó, thưa với các đồng chí, không thể xem thường và coi nhẹ!"
NAD: đây là đoạn mà tôi thấy nhiều anh chị em ngộ nhận. cần đặt ý của đoạn này trong ý trước "chống TQ" của tướng Long. Chúng ta cần phải thoát ra cái não trạng là vừa nghe ông Long nói "cơ hội chính trị và thế lực thù địch" là ông Long chửi chúng ta. Nếu chúng ta yêu nước trong sáng, đấu tranh cho dân chủ đúng nghĩa vô tư thì chúng ta "tự nhận" cái danh đó làm gì ?
Ông Long không nói rõ (vì tế nhị cái ghế) nhưng chúng ta phải biết rõ. Chúng ta cần thấy là TQ cũng sẽ muốn lật đổ thể chế của VN nếu xu hướng chống TQ trong đảng thắng thế và lên cầm quyền. TQ cũng muốn VN suy yếu nên sẽ gây ra bạo loạn bên ngoài dân (vụ Bình Dương Vũng Áng là một vì dụ gần nhất) để gây sức ép bên trong đảng.
Cái mà đảng CSTQ cần ở VN là một thể chế "thuần phục" họ 100%, còn cái tên của nó là đảng CSVN hay dân chủ, cộng hòa gì đó đâu phải là vấn đề mà TQ phải quan tâm. Nếu chúng ta vì chán ghét đảng CSVN mà chúng ta mắc mưu, vô tình/ cố ý tiếp tay họ lật đổ phe chống TQ trong đảng thì chúng ta càng làm cho nhân dân và đất nước dính chặt vào TQ hơn.
Chúng ta đã nói có một bộ phận trong đảng CSVN tiếp tay cho TQ, chúng ta có dám chắc trong phe dân chủ chúng ta không có bộ phận này hay không ? Nhưng cứ hễ chúng ta nghe cá nhân, hội nhóm nào đó hô hào là chúng ta hò reo mà rất ít khi chịu lắng lại, suy xét, tìm hiểu..để có ứng xử phù hợp.
Chỉ "rã băng" 5 phút đầu bài nói của tướng Long mà rất nhiều vấn đề phải nhìn và phải thấy như vậy. Tôi sẽ viết tiếp phần 3.
NAD

Ở ĐÂU SẼ LÀ BÀN CỜ ĐỂ MỸ-TRUNG TỶ THÍ ?

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017 | comments

Xin nói rõ là va chạm Mỹ-Trung ở đây không có nghĩa là Mỹ và Trung Quốc đánh nhau trực tiếp như thời các cường quốc trong Thế Chiến 2, mà là đối đầu nhau qua 1 trung gian thứ 3. 

Mỹ (hoặc Trung) dùng một nước trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương làm vùng đệm và trái độn để nắn gân nhau và khẳng định ưu thế khu vực để giới hạn không cho chiến tranh lan rộng ra, cũng như đạt được mục đích chính trị của hai bên "khẳng định sức mạnh của mình để trấn an và lôi cuốn đàn em", là đủ.
1/ Nước nào sẽ là trái độn ?
4 nước theo tôi là Đài Loan, Nhật Bản, Philipin và Việt Nam là 4 nước có khả năng cao nhất được lựa chọn, và chúng ta sẽ lần lượt phân tích dưới đây:
- Đài Loan: Theo tôi thì Đài Loan khó được lựa chọn, thứ nhất là vấn đề Đài Loan và Trung Quốc là chung dân tộc, thứ 2 là nói gì thì nói, Mỹ đã tuyên bố ủng hộ chính sách Đài Loan và Trung Quốc là "Một Trung Quốc". Mỹ ủng hộ Đài Loan va chạm với Trung Quốc thì sẽ mất đi tính chính nghĩa. Tiếp theo là bản thân chính phủ Đài Loan chỉ muốn kháng Trung ở mức vừa đủ để giữ tự chủ, họ không muốn đẩy vấn đề đi xa hơn. Với các vấn đề như thế, Mỹ sẽ coi Đài Loan tiếp tục là sinh tử phù trong Trung Quốc hơn là đưa nước này ra làm tốt thí.
- Nhật Bản: Theo tôi Nhật Bản vẫn không được lựa chọn. Nhật là một cường quốc, tuy không bằng Mỹ và Trung nhưng cũng có tư thể ngẩng cao đầu của mình, sẽ không chấp nhận vấn đề tốt thí. Thứ 2 là lâu nay Mỹ vẫn coi Nhật là đồng minh thân cận, thay mặt Mỹ coi ngó vùng Đông Á và Châu Á nói chung, nếu Mỹ quyết định đem Nhật ra tỷ thí có thể đẩy Nhật ra xa Mỹ, có khi mất nhiều hơn được.
Chưa kể yếu tố quan trọng nữa là Nhật còn có chính sách Đại Đông Á riêng của họ, họ không dễ dàng để Mỹ chọn mình là con cờ thí trước một Trung Quốc chưa hề tổn thương và sứt mẻ lúc này. Có thể Nhật sẽ đứng ra trong một ván cờ khác, nhưng là chuyện về sau, ở cuộc đối đầu thứ 2 hay thứ 3, thì phù hợp với họ hơn.
- Philippin : những cuộc "chống Mỹ và chửi Mỹ" dữ dội của tổng thống Duterte hẳn nhiên không làm Mỹ khoái. Trong chiến lược triển khai quân sự để phá sách lược bành trướng lưỡi bò của Trung Quốc thì cảng Subic của Philipin và cảng Cam Ranh của Việt Nam có vai trò quan trọng nếu kết nối với nhau.
Sẽ là mô hình tuyệt vời cho Mỹ nếu VN và Philipin có thể là đồng minh canh cửa, nhưng e rằng khó trong thực tế. Tuy nhiên xét về tính bền vững, thì việc Philipin "thân Trung" hiện nay chỉ là do vấn đề của 1 tổng thống trong một thời kỳ chứ không phải là chính sách xuyên suốt lâu dài của một thể chế. Nên nếu đặt lên bàn cân để dùng làm tốt thí, thì khả năng Mỹ chọn Philipin vẫn thấp hơn khả năng Mỹ chọn Việt Nam.
Mỹ chỉ việc nhùng nhằng với Trung Quốc ở nước này, chờ cho ông Duterte hết cầm quyền thì có thể tính một tổng thống khác để đưa Philippin trở về với Mỹ, dễ dàng hơn rất nhiều so với chuyện chuyển hóa VN.
2/ Việt Nam có nguy cơ bị thí rất cao
Như đã nói, Mỹ và đồng minh luôn đánh giá cao khả năng của dân tộc Việt Nam với nhiều nghìn năm tranh đấu chính trị với Trung Quốc một khi Việt Nam đạt đến sự cân bằng chính sách và thoát khỏi "vòng kim cô ý thức hệ XHCN anh em" với Trung Quốc. Nhưng chưa bao giờ Mỹ có thể chuyển hóa đảng CSVN trở nên đủ để cân bằng ảnh hưởng.
Từ khi người khai mở cho chính sách thân phương Tây trong đảng CSVN là nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt cho đến hết nhiệm kỳ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì chính sách này bị đứt khúc, ghế thủ tướng chuyển sang phái thân Trung Quốc cầm nắm, quyền lực áp đảo làm cho đường lối thân Mỹ có nguy cơ lớn bị đứt đoạn.
Người được Mỹ tiếp tục bắt tay là chủ tịch nước Trần Đại Quang hiện nay thì rõ ràng không ở vị trí thủ tướng để có thể chuyển hóa Việt Nam nhanh hơn như Mỹ và tư bản mong muốn. Ông Trần Đại Quang dù có nhiều nỗ lực để tăng quyền cho mình hòng xoay sở, nhưng e rằng không thể đạt đến tầm mức đẩy VN chuyển hóa nhanh như các đời thủ tướng trước đây.
Nếu xu hướng chuyển hóa VN của Mỹ đang dần dần giảm sút thế và lực bên trong đảng CSVN, còn có lựa chọn nào khác hơn là Mỹ sẽ đặt đảng CSVN trước số phận hoặc là con cờ thí, hoặc là chuyển hóa để giữ vai trò trung lập thật sự để đủ tầm dẫn dắt Asean kháng Trung. VN phải có lựa chọn một là bị thí, hai là đóng vai trò quan trọng hơn trong khu vực ở tương lai bằng chính việc tự chuyển hóa của mình.
Dư luận cần chú ý là các điều kiện cần để Mỹ dùng Việt Nam là trái độn đã có về mặt quân sự. Năm 2015, Tư Lệnh Lục Quân Thái Bình Dương, đại tướng Vincent Brooks, đã thăm Việt Nam. Trước đó là Tư Lệnh Không Quân Thái Bình Dương, đại tướng Gary North cũng thăm Việt Nam, kèm theo nhiều chuyến thăm, khảo sát..của các tướng lãnh quân Mỹ khác, kể cả Tổng Tham Mưu Trưởng Martin Dempsey.
Cú chốt sau cùng là cuộc "trưng cầu dân ý nhân dân VN" về tấm lòng đối với Mỹ, thông qua chuyến thăm của tổng thống Obama. Mỹ phải xác định vấn đề quan trọng nhất là kịch bản "ăn cơm quốc gia..."sẽ không tái diễn lại một lần nữa.
Kèm theo đó là các thương vụ bán vũ khí cho Việt Nam của các nước "không ưa gì TQ" như Israel, Ấn Độ, Nhật Bản..trong suốt 10 năm qua, đã đưa Việt Nam lên thứ 17 trong bảng xếp hạng quân sự thế giới.
Đòn hăm he đẩy VN ra làm chốt thí có thể giúp Mỹ chuyển hóa VN nhanh hơn, tiếp tục kế hoạch kênh đào Kra và tạo ưu thế lâu dài cho VN đủ sức cầm ngọn cờ Asean kháng Trung, nhất cử tam tứ tiện như thế, nếu tôi là Mỹ tôi cũng sẽ làm.
Về phía VN, tôi e rằng cũng khó mà né tránh. Năm 2018, một khi Hunsen mất quyền lực ở Campuchia sau bầu cử mới thì cái sườn Tây Nam của VN cũng sẽ không yên, phía Bắc và biển Đông thì Trung Quốc áp sát, còn có cửa chạy về đâu.
Nhật Hoàng thăm VN tới đây phải chăng là thông điệp dân tộc Nhật và Việt sẽ sát cánh bên nhau trong ván cờ này, nhưng Việt đi trước Nhật đi sau.
Hơi nóng từ những cây nhang của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng viếng ông Lê Duẩn hôm nay cũng chính là hơi thở của thần chiến tranh đang phả đến.
Kỳ tới : Ai sẽ cùng Mỹ và chạm với Trung Quốc và khi nào điều đó xảy ra.
NAD

TRUMP - TỔNG THỐNG VĨ ĐẠI HAY KẺ ĐỐT ĐỀN ?

| comments

Xin nói rõ là bài viết này viết theo thông tin riêng không có cách gì kiểm chứng và là đánh giá chủ quan của mình, để các bạn tham khảo, nó không phải là một bằng chứng / thông tin để đánh giá chính sách của Mỹ.

Như đã phân tích trong bài viết trước, chúng ta hoàn toàn có thể thấy rõ Mỹ và các tổng thống Mỹ vẫn có lúc ra quyết định sai lầm. Chúng ta cũng có thể thấy rõ chưa chắc các chính khách chỉn chu, được đào tạo bài bản lại có thể ra quyết định tốt hơn những người tuy chưa kinh qua trường lớp chính trị nhưng có tầm nhìn tốt (Eisenhower và Patton là bằng chứng)
Để giải quyết sai lầm do mình tạo ra khi nhường Đông Âu cho Liên Xô, Mỹ phải bỏ Đông Dương và bắt tay với Trung Quốc để kềm chế Liên Xô. Không có kẻ mạnh số 1 nào muốn có kẻ số 2 mạnh gần bằng mình để nhăm nhe soán ngôi mình. Sự bắt tay đó đã góp thêm phần cơ hội cho Trung Quốc trỗi dậy. Sau một thời gian liên Trung kháng Nga, Nga đã suy yếu đi nhưng thay vào đó là Trung Quốc vươn lên đe dọa lợi ích của Mỹ.
Quần chúng Mỹ có thể thích bà Clinton và bỏ phiếu bầu cho bà nhiều hơn Trump, nhưng các Đại Cử Tri của Mỹ, với tầm nhìn xa hơn, tôi cho là họ thấy rằng với chính sách kháng cả Nga lẫn Trung của Mỹ do bà Clinton thúc đẩy sẽ chẳng mang lại hiệu quả cao nên họ đã chọn Trump. Mỹ dù mạnh, cũng không dễ xoay sở khi Nga và Trung bắt tay, như chúng ta đã thấy rõ việc này dưới thời Obama.
Trump có một phần phong thái của tướng Patton năm xưa, đó là không bàn bạc nhiều, thấy cần thiết, có lợi ích là ra quyết định. Trong một thế trận bùng nhùng rối rắm như cục diện biển Đông và bàn cờ thế giới hiện nay, những tố chất đó là cần thiết để có thể giành giật thắng lợi và tranh thủ lợi ích. Quyết đoán, sát phạt, dám ra quyết định và chịu trách nhiệm chính là điều kiện cần để thoát khỏi đám bùng nhùng, còn thành công hay thất bại là việc khác.
Trump là người dù chưa kinh qua trường lớp và kinh nghiệm hoạt động chính trị, nhưng dĩ nhiên ở tầm của ông ta, việc giao thiệp với các chính khách lớn của thế giới và có một bộ tham mưu giỏi về chính trị để mang lại cho ông ta tầm nhìn lớn là điều chắc chắn. Những người không thích Trump cần chú ý điều này.
Trump là người tiền bạc đã có quá nhiều, vợ đẹp con xinh viên mãn, nên tôi cho rằng Trump có động cơ cuối cùng là lưu danh trong chính trị mạnh mẽ. Việc ông ta có quyết tâm đi vào lịch sử nước Mỹ và lịch sử thế giới là điều có thể thấy rõ. Và muốn làm điều đó, không gì tốt hơn là "mượn Trung Quốc là bàn đạp". Không gì tuyệt vời hơn đối với 1 tổng thống Mỹ hiện nay nếu ông ta dẫn dắt nước Mỹ tát cho kẻ số 2 là Trung Quốc 1 cú mạnh để đè kẻ số 2 lùi xuống.
Là một doanh nhân ở tầm toàn cầu, Trump thừa hiểu chiến tranh kinh tế-thương mại với Trung Quốc với đặc thù hàng giá rẻ của nó là một điều khó khăn (có thể nói là vô vọng). Trung Quốc từ sau đống hoang tàn đổ nát kinh tế dưới thời Mao mà chỉ mất 30 năm để vươn lên ảnh hưởng kinh tế toàn cầu thì đè nén kinh tế nó có phải là biện pháp khả thi không ? Việc sổ toẹt TPP (hoặc tạm dừng nó lại) là một bằng chứng cho thấy suy nghĩ của Trump về điều này.
Mỹ cũng đã thất bại trong việc gây ảnh hưởng khu vực Asean nói riêng và châu Á nói chung bằng sức mạnh mềm của họ. Mặc dù khối Asean do Mỹ hậu thuẫn ra đời để dùng kềm chế Trung Quốc về kinh tế và cả chính trị-quân sự ngay từ khi Trung Quốc còn yếu kém nhưng cũng đã thất bại.
Trong 10 nước Asean hiện nay, Mỹ thua 6 con bài quan trọng, trong đó lá bài chủ mà Mỹ trông đợi là Việt Nam thì chưa bao giờ thân Mỹ ở mức đủ để Mỹ trông cậy, tín nhiệm và hợp tác. Asean chỉ đủ mạnh để đối kháng với Trung Quốc một khi có Việt Nam cầm lá cờ đầu, tiếc thay điều này với chính sách cũ của Mỹ và lá bài TPP thì còn quá xa xôi.
Là một doanh nhân nổi tiếng với các quyết định mạo hiểm, và đã làm trong thực tế khiến Trump lên voi xuống chó, nhiều lần phá sản và khôi phục là điều chúng ta cần nhớ. Điều này làm cho tôi nghĩ rằng Trump không khoái đánh các bàn cờ lâu dài kiểu như TPP hay tiếp tục gây ảnh hưởng để chuyển hóa Việt Nam như chính sách 30 năm nay của Mỹ. Tôi cho là Trump nghĩ rằng nó quá lâu và mất thời gian, Mỹ không còn đủ thời gian để chờ đợi như thế.
Quyền lực nước Mỹ nằm ở Quốc Hội chứ không chỉ ở Tổng Thống, nhưng tôi nghĩ rằng một khi các Đại Cử Tri đã hiểu Trump đủ để ủng hộ Trump làm tổng thống, thì họ cũng sẽ dễ dàng thông qua các chính sách mà Trump thúc đẩy tới đây.
Một khi từ bỏ đường lối dùng chiến tranh kinh tế để đối đầu với Trung Quốc, từ bỏ đường lối chuyển hóa các nước châu Á và Asean để chờ nó bắt tay với mình thì chỉ còn đường lối dùng quân sự. Và như loạt bài "con chốt Việt Nam đứng đâu trong bàn cờ mới Trung-Mỹ" mà tôi viết trước đây, điều này coi bộ đã dần thành hiện thực với chính phủ mới và các hoạt động của Mỹ "từ khi có Trump"đến nay.
Tuy nhiên đường lối dùng quân sự để đẩy Trung Quốc lọt khỏi ghế số 2 , để chuyển hóa Việt Nam (lẫn các nước Asean khác) theo Mỹ nhanh hơn là một cuộc cờ mạo hiểm. Nó có thể làm Mỹ thắng nhanh và thua nhanh. Trump có thể đi vào lịch sử nước Mỹ như một tổng thống vĩ đại khi giành ưu thế như đề ra, hoặc bị nguyền rủa như một kẻ đốt đền nếu Mỹ thất thế. Trump đủ chiều sâu để đón nhận cả hai.
Kỳ tới : Việt Nam, Đài Loan, Nhật, Philipin, ở đâu sẽ là chiến trường tỉ thí ?

NAD

MỸ VẪN CÓ NHỮNG LÚC DẠI DỘT VÀ SAI LẦM

| comments

Nước Mỹ và thế giới đã bắt đầu xáo trộn từ khi Trump thắng bầu cử và chính thức bước vào ghế tổng thổng. Người thì khen kẻ thì chê khắp nơi trên thế giới. Ngay cả như Việt Nam , trong đảng và trong nhân dân vẫn có nhiều luồng quan điểm khác nhau về Trump và Mỹ thời kỳ mới này.

Một góc nhìn đa diện về Mỹ là cần thiết vì Trump muốn chưa chắc là Mỹ muốn, và ngược lại. Muốn nhìn Mỹ và Trump tới đây, phải nhìn Mỹ từ trong quá khứ trong bước ngoặt phân chia lần 1 bàn cờ thế giới.
1/ "Ike, ông sẽ phải hối hận về quyết định hôm nay"
Đó là câu nói của tướng George Smith Patton Jr. (11 tháng 11, 1885 – 21 tháng 12, 1945) khi phê bình quyết định của đại tướng tổng tư lệnh các lực lượng đồng minh Dwight David "Ike" Eisenhower (về sau trở thành tổng thống Mỹ) khi ông này ra lệnh cho Patton dừng lại trước cửa ngõ Đông Âu và Đức để nhường cho Hồng Quân Liên Xô vào trước liên quân Anh-Mỹ.
Patton và Eisnhower là bạn thời trai trẻ. Một người về sau là đại tướng tổng tư lệnh liên quân đồng minh, một người là tư lệnh binh đoàn số 5 của Mỹ. Tướng Patton là người chống cộng sản, chống chủ trương thân Liên Xô của Mỹ thời kỳ thế chiến 2 nên ít được nhắc đến, dù ông mới chính là vị tướng tài ba nhất trong số các tướng lĩnh tài ba của quân đồng minh lúc đó. Ông chiến thắng tướng Đức Rommel, ông hành quân giải phóng châu Âu từ trận Normandie, ông nhanh chân hơn cả nguyên soái Stalin của Liên Xô và tư lệnh Montgomery của quân Anh.
Patton dẫn dắt quân Mỹ đánh thắng quân Đức ở Bắc Phi do tướng Rommel lãnh đạo. Vượt sông Seine giải phóng Pháp trước cả Montgomery của Anh. Binh đoàn 5 của Patton, dù không được tiếp liệu đầy đủ từ Bộ tư lệnh đồng minh do sự nhân nhượng của Eisenhower, vẫn tới Đông Âu trước cả quân Anh và Liên Xô.
Eisenhower đã ra lệnh cho Patton dừng lại, nhường Liên Xô vào giải phóng Đông Âu trước. Khi đó Patton đã phản đối dữ dội quyết định này, ông gọi quyết định này của Eisenhower là "sai lầm lịch sử" và "nước Mỹ sẽ phải trả giá nhiều lần cho quyết định đó", "hãy tiếp liệu cho tôi, binh đoàn 5, nếu cần, sẽ đánh tan cả Hồng Quân Liên Xô nếu chúng dám tranh giành châu Âu với Mỹ"
Đến biên giới của Đức cũng thế, Patton dù là người đến trước nhưng cũng phải dừng lại theo quyết định của Eisenhower. Một lần nữa Patton lại phê phán và chỉ trích Ike Eisenhower dữ dội. Chính vì thế mà sau khi Thế Chiến 2 kết thúc, Eisenhower và Mỹ đã cho Patton nghỉ hưu và không muốn ai nhắc nhiều về ông.
2/ "Patton, tôi thật lòng xin lỗi"
Sau khi Patton về hưu và mất, Eisenhower Ike trở thành tổng thống Mỹ và đã khá vất vả để ngăn chặn ngọn cờ đỏ của cộng sản Liên Xô và khối Đông Âu cắm tràn lan trên thế giới. Khi đó chính sách kháng Liên Xô của Mỹ mới thiết lập, nhưng đã phải trả giá quá nhiều, và rồi về sau nữa phải bắt tay với Trung Quốc để kềm chế Liên Xô khi Mỹ muốn sắp xếp lại bàn cờ thế giới.
Làm tổng thống Mỹ 8 năm (20 tháng 1 năm 1953 – 20 tháng 1 năm 1961) rồi về hưu, sau đó trong một lần viếng mộ người bạn quân ngũ Patton, cựu tổng thống Mỹ Ike Eisenhower đã cởi cái nón đang đội đặt trên mộ bạn mình và nói "Patton, tôi thật lòng xin lỗi" (I am sorry, I am so sorry)
Dù đã dẫn dắt Mỹ giành nhiều lợi ích và chiến thắng phe Trục trong tư cách tổng tư lệnh các lực lượng đồng minh. Ike Eisenhower chưa bao giờ trở thành vĩ đại vì quyết định sai lầm của ông khi để Mỹ chậm chân trước Liên Xô trong vấn đề Đức và Đông Âu dù Patton đã cho ông 3 lần cơ hội để đi vào lịch sử.
Nhắc lại chuyện xưa để thấy ngay cả tổng thống Mỹ cũng có những bước ngoặt để trở thành vĩ đại và đi vào lịch sử, hoặc là kẻ đốt đền với quyết định cá nhân của mình.
Trump, rồi ông sẽ trở thành tổng thống vĩ đại hay kẻ đốt đền ?
NAD
Kỳ sau : TRUMP- TỔNG THỐNG VĨ ĐẠI HAY KẺ ĐỐT ĐỀN ?

CON CHỐT VIỆT TRONG BÀN CỜ MỚI TRUNG-MỸ

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016 | comments ( 1 )

Với chính sách đối đầu mới của Trump đang thúc đẩy, bàn cờ kiềm chế Trung Quốc của Mỹ đã xoay qua hướng mới, chuyển từ tranh giành ảnh hưởng ở khu vực Châu Á -Thái Bình Dương chuyển sang bao vây và tiến công kinh tế, song song đó là huy động 2 sinh tử phù là Đài Loan và Hong Kong để tạo đà chuyển hóa Trung Quốc từ bên trong.


Nước cờ này được giới giang hồ đánh giá là lợi hại vì nếu Trump thua thì Mỹ cũng không mất gì mấy (vì hiện nay đang kém thế TQ ở Châu Á- Thái Bình Dương), nhưng nếu Trump thắng thì sẽ đưa đến nhiều bất ổn trong nội bộ Trung Quốc. Không chỉ là vấn đề kinh tế mà còn là vấn đề chính trị. Đảng CSTQ sẽ mất niềm tin vào chính sách và đường lối mà họ đang tự tin thực thi, dẫn đến mất phương hướng và phân rã nội bộ.
Vai trò của Việt Nam đứng ở vị trí tiền đồn ngăn chặn con đường bành trướng duy nhất của Trung Quốc về phía Nam, ra biển Đông và eo biển Malacca, tương tự như Kinh Châu trong tam quốc chiến Ngụy-Thục- Ngô.
1/ Kinh Châu ai lấy ?
Khi Lưu Bị vào Kinh Châu thì bá tánh đổ ra đường cờ hoa đón tiếp dù Lưu Biểu đang là thái thú. Obama khi đến Việt Nam cũng được đón tiếp như vậy cho thấy lòng dân hướng về Mỹ dù thể chế có quan hệ mật thiết với đảng cầm quyền Trung Quốc.
Người ta bàn bạc phân tích nhiều về chuyến thăm của Obama đến Việt Nam, nhưng ít ai nói (hoặc biết mà không nói) là chuyến thăm đó có mục đích cao nhất là Mỹ muốn thăm dò xem quần chúng Việt Nam có ủng hộ Mỹ "quay lại Việt Nam" hay không, hay kịch bản "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản" một lần nữa diễn lại?
Trong phương trình tránh đối đầu trực tiếp với nhau về quân sự của Mỹ-Trung thì dĩ nhiên bài toán va chạm quân sự của các tiểu quốc với Trung Quốc là bài toán nhỏ mà hai bên phải tính đến. Chuyến thăm của Obama chính là để Mỹ kiểm chứng cho một tham số quan trọng của phương trình và Mỹ đã có kết quả làm họ hài lòng.
Khổng Minh ngày xưa cố vấn cho Lưu Bị thăm Kinh Châu cũng là để làm điều tương tự.
Mỹ hẳn nhiên sẽ hài lòng nếu Việt Nam giữ được vai trò trung lập thật sự, Mỹ thừa khôn ngoan để hiểu dân tộc Việt Nam sẽ không thuộc Mỹ hoàn toàn (để tránh vết xe VNCH trước đây) mà cân bằng ảnh hưởng là đủ để Mỹ yên tâm về vấn đề Việt Nam để rảnh tay xếp các quân cờ khác. Tiếc thay với sự thất bại của ông Nguyễn Tấn Dũng trong việc lên ngai vàng, Việt Nam một lần nữa lại ở vào thế thân thiên triều như cũ.
Việt Nam đã bỏ lỡ một cơ hội để có động lực vươn lên thành con xe trong bàn cờ khu vực, và với việc Trump đắc cử ngoài dự đoán (của đảng) đã làm đảng ở vào thế việt vị. Trump là người thực dụng, làm việc đòi hỏi cụ thể các yêu cầu và chi tiết, không hò hét ký tá chung chung về chủ trương đường lối, ý ở ngoài lời...như kiểu các chính khách bài bản chuyên nghiệp.
Với cá tính và phong cách của Trump, sẽ rất khó để Việt Nam viện ra các lý cớ chung chung theo kiểu xưa nay "..tại vì...nhưng mà.." khi hợp tác an ninh khu vực với Mỹ. Yes hay là No, nhanh gọn thế thôi.
2/ Định luật vạn vật hấp dẫn
Trung Quốc là một mặt trời khổng lồ đang hút các hành tinh nhỏ xung quanh nó dần dần vào nó. Việt Nam sẽ bị hút nhanh hơn các nước nhỏ khác vì sợi dây ý thức hệ. Quỹ đạo này sẽ không thay đổi trừ khi xảy ra các sự kiện lớn như Việt Nam đổi mới chính trị trong chuyển hóa, hoặc có va chạm quân sự với thiên triều.
Có thể thấy Trung Quốc rất muốn nắm chặt Việt Nam để khai thông cánh cửa phía Nam nhằm mượn đường diệt Quắc, thế nên cũng không muốn Việt Nam chuyển hóa hoặc va chạm quân sự làm Việt Nam thay đổi đường lối, nên khi căng thẳng Việt-Trung lên cao, Trung Quốc thường chủ động tháo ngòi trước (sự kiện giàn khoan HD 981 và việc giảm uy hiếp tàu cá VN sau khi VN đưa tên lửa ra Trường Sa là những ví dụ gần nhất).
Nếu có 1 cuộc đối đầu quân sự Mỹ - Trung theo sách lược bao vây quân sự để đối đầu kinh tế mà Trump đang bày bố. Thì nó sẽ diễn ra theo mô thức như kiểu "chiến tranh Triều Tiên" mà chiến trường sẽ là Đài Loan, Biển Đông, Quần Đảo Sensaku và...Việt Nam. Chúng ta có thể thấy nguy cơ ở đâu dễ xảy ra bùng nổ nhất trong các khu vực trên.
Với sự thất bại của ông Nguyễn Tấn Dũng, Mỹ chưa nhìn thấy ai sẽ đủ sức để thúc đẩy chuyển hóa ở Việt Nam tiếp tục trong trung hạn 5-10 năm tới, nên tôi cho rằng Trump sẽ không ngồi chờ VN chuyển hóa như các đời tổng thống trước đây, mà có khi ông muốn lôi Việt Nam vào vòng va chạm quân sự để bắt buộc phải thay đổi đường lối. Đây là điều cả Việt Nam lẫn thiên triều không muốn nhưng e rằng Trump đang muốn và Mỹ đang tính toán.
Như vậy lời giải cho Việt Nam để tránh bị hai bên mang ra làm quân cờ thí là cần chuyển hóa đủ nhanh để Mỹ lựa chọn quân cờ khác (có thể là Phillipin với các bãi cạn). Mỹ-Trung trừ khi không có lựa chọn nào tốt hơn thì mới dùng Việt Nam để tỷ thí lần nữa, do vai trò nhạy cảm của Việt Nam đối với hai bên là không nước nào trong khu vực có thể thay thế được.
Việt Nam vẫn còn thời gian để thoát khỏi thế chốt thí, nhưng vấn đề là có tự nỗ lực để thoát ra hay không.
Nguyễn An Dân 19/12/2016
Kỳ tiếp : Con chốt Việt Nam trung lập theo kiểu nào ?

BÀN CỜ DONALD TRUMP - TẬP CẬN BÌNH

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016 | comments

Trong binh pháp, khi muốn thắng (hay muốn chiếm ưu thế) mà không tổn thất nhiều quá,người ta "giăng lưới ba góc" và mở một góc còn lại để chừa cho nhau con đường lùi để còn đàm phán.

Chiến thuật của Mỹ do Donald Trump đang triển khai với Trung Quốc mang hơi hướm như vậy.
1/ "liên Nga kháng Trung"
Góc lưới đầu tiên chính là chính sách "liên Nga kháng Trung" của Mỹ mà chúng ta thấy rất rõ nhằm phân hóa quan hệ đồng minh Nga-Trung đang trở nên chặt chẽ lâu nay. Nga mặc dù ngày nay chỉ còn là gã khổng lồ chân đất sét, nhưng thêm bạn bớt thù luôn là giải pháp chính trị khôn ngoan mà ai cũng lựa chọn.
Nhân vật có mối quan hệ thân thiết với Putin là ông Rex Tillerson , chủ tịch kiêm CEO của tập đoàn Exxon Mobil được Trump đề cử đảm nhiệm chức Ngoại trưởng, có thể mang hàm ý “liên Nga kìm Trung”, Mỹ không những dỡ bỏ cấm vận Nga, mà còn tiến tới nhiều quan hệ hợp tác mật thiết, với trọng điểm chính là kìm chế một Trung Quốc đang thách thức quyền lực cũa Mỹ, nhất là ở khu vực Châu Á- Thái Bình Dương.
2/ Đài Loan và Hong Kong
Góc lưới thứ hai là Đài Loan và tôi dự đoán là có cả Hong Kong với sự tham gia của Anh sau sự kiện Brexit. Các động thái gửi máy bay chiến đấu tới Biển Đông và tuyên bố đưa hàng không mẫu hạm tới Thái Bình Dương của đại sứ Anh tại Mỹ cho thấy việc tái lập liên minh nhằm phân chia ảnh hưởng quốc tế của Anh là bằng chứng.
Dự đoán là trong tương lai 2-5 năm tới, Đài Loan dưới chính sách thúc đẩy của Mỹ và Hong Kong dưới sự thúc đẩy của Anh sẽ gia tăng nhiều hoạt động làm Tập Cận Bình không thích và "ăn ngủ không yên". Một khi Anh thúc đẩy Hong Kong tranh đấu với Bắc Kinh lần nữa, sẽ không dừng lại ở những cây dù như lần trước đây.
Xét về mặt lợi ích quốc gia của Mỹ, trong lúc Philippines đang ngả về phía Bắc Kinh, cánh cửa Biển Đông dần khép lại, vì thế dùng một Đài Loan vốn có quân lực mạnh hơn để thay thế Philippines, khiến Đài Loan một lần nữa tái quân sự hóa không phải là điều không tưởng.
Tuy nhiên vấn đề một khi vì Đài Loan về sau mà quan hệ Mỹ-Trung căng thẳng sẽ làm Đài Loan trở nên thận trọng. Dù muốn về với vòng tay của Mỹ, nhưng Đài Loan hẳn nhiên hiểu rằng không bao giờ vì mình mà Mỹ và Trung va chạm quận sự với nhau. Đài Loan chỉ thúc đẩy chính sách gần Mỹ đủ để làm Trung Quốc cảm thấy mất kiểm soát, nhưng sẽ không đi quá xa để Trung Quốc cảm thấy mất mặt mà ra tay hành động quân sự quyết liệt.
3/ Asean và TPP
Tuy nhiên về mặt chính trị quốc tế, sự chống đối Bắc Kinh của hai nơi này vẫn có những hạn chế của nó vì vấn đề họ vẫn thuộc về CHND Trung Hoa, nên góc lưới này mở ra vẫn chưa thể làm khó Trung Quốc đủ để lôi Trung Quốc vào bàn đàm phán theo tư thế có lợi cho Mỹ và phương Tây nên dĩ nhiên Trump ( và Mỹ) không thể bỏ qua những quân cờ Asean và TPP.
Mở lại góc lưới Đài Loan, Mỹ cho thấy đã chán Asean với những quốc gia độc tài tư bản hoang dã ( như Việt Nam) hoặc dân chủ nửa mùa ( như Thái Lan, Campuchia, Philiipin...). Tuy vậy chán thì chán nhưng dùng thì dùng, ngựa què không mang đi chinh chiến thì vẫn có giá trị kéo cối xay lúa ở nhà.
Mặc dù rất khó để diễn tả chính sách kiểu này, tuy nhiên có thể mô tả nôm na chính sách Mỹ-Asean sắp tới sẽ là "Mỹ và Asean cùng làm", chứ không đơn thuần là chỉ mình Mỹ hô hào còn các nước Asean thò tay cửa sau nhận tiền Trung Quốc và ừ à với Mỹ ở cửa trước. Mỹ thò chân giò thì Asean phải rót rượu nếu còn muốn có chỗ ngồi trên bàn tiệc. Cụ thể và chi tiết, chứ còn là những tuyên bố chung chung.
TPP mang giá trị giữ gìn 11 đồng minh xung quanh để làm lợi cho Mỹ và cho cả 11 nước đó về kinh tế và giá trị địa chính trị cùng Mỹ kềm chế Trung Quốc nên Trump và Mỹ sẽ không bỏ. Tuy nhiên Trump sẽ sửa đổi nó chi tiết và thẳng thắn hơn, kiểu tôi làm gì thì ông làm gì, chứ không phải vì có những ông dị dạng và dị biệt như Việt Nam mà Mỹ chấp nhận nuông chiều và cho ngoại lệ.
4/ Góc lưới thứ tư mở ra
Tất cả 3 góc lưới trên chính là cái Mỹ đang giăng ra để vây bức Trung Quốc phải hạ nhiệt ở Biển Đông và Châu Á nói chung, tuy nhiên như đã nói, nó chỉ nhằm dồn Trung Quốc vào bàn đàm phán theo kiểu có lợi cho Mỹ, góc lưới thứ tư mà Trump mở ra cho Trung Quốc chính là chuyến công du của Henry Kissinger gặp Tập Cận Bình.
Trong chính trị, vừa đánh vừa đàm, bao vây chừa 1 cửa để cho nhau con đường lùi luôn là điều các cường quốc lựa chọn. Chỉ là Việt Nam, lẽ ra đã trở thành quân xe trong bàn cờ địa chính trị khu vực thì đã tự mình biến mình thành con tốt và có thể bị thí bất kỳ lúc nào, nếu một khi các con cờ nhỏ khác cùng tầm với Việt Nam tự làm họ quan trọng hơn lên để lôi kéo sự quan tâm của các tay cờ lớn.
Bảo thủ và giáo điều cứng nhắc, chủ hòa kiểu "cho mượn đường diệt Quắc" theo tư duy Trần Ích Tắc không bao giờ là giải pháp khôn ngoan cho Việt Nam trong bàn cờ sắp tới mà Trump-Tập sẽ đánh.
Nguyễn An Dân 18/12/2016

Ông Phạm Minh Chính đi Trung Quốc

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016 | comments

Hôm nay truyền thông chính thức loan tin ông Phạm Minh Chính, Ủy Viện Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương, đang thăm Trung Quốc và gặp ông Lưu Vân Sơn, thường trực ban bí thư, nhân vật số 4 của Đảng CSTQ

Giới quan sát chính trị Việt Nam ít ai chú ý đến ông Phạm Minh Chính cho đến khi ông này vào Bộ Chính Trị, tuy nhiên trong quá trình quan sát đảng CSVN, tôi cũng có chú ý đến ông
1/ Vài nét về ông Phạm Minh Chính.
Tôi đánh giá ông là một người có xu hướng pháp trị, từng được đào tạo bài bản chuyên nghiệp từ khi còn trẻ và tại Đông Âu
Có thể nói so với nhiều quan chức cấp cao của đảng CSVN hiện nay, ông Phạm Minh Chính là người chứng kiến tận mắt nhiều vấn đề cải cách của các nước Đông Âu từ độc tài chuyển hóa sang dân chủ, khi ông đảm nhiệm vị trí Đại sứ tại Rumani từ năm 1989 đến năm 1995
Trong suốt quá trình học tập và làm việc, khác với một số quan chức cấp cao khác, ông Chính là phó giáo sư và tiến sĩ Luật, không phải ở chuyên ngành xây dựng đảng hay Mác-Lê Nin
Dưới thời ông Chính làm bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh, người dân Quảng Ninh có nhiều thiện cảm với ông khi ông đưa Quảng Ninh từ một tỉnh vùng biên phức tạp trở thành một địa phương phát triển nhanh, mạnh với nhiều chính sách cải cách như thi tuyển lãnh đạo cấp sở, cải cách hành chính và chính quyền điện tử, cải tạo hạ tầng các vùng sâu vùng xa như huyện đảo Cô Tô...
Giới am hiểu triều chính đánh giá ông Chính là người kín kẽ, ít dây dưa vào các scandal như nhiều quan chức khác, có tư duy quản lý, tổ chức và hoạch định chính sách và biết quân bình lợi ích giữa các phe phái khi cần
Với vị trí là trưởng ban tổ chức Trung Ương, được coi là ghế quyền lực thứ 8 trong Bộ Chính Trị, vì theo quy trình làm nhân sự của đảng, Ban Tổ Chức TW là nơi lập tờ trình đầu tiên để các khâu sau phê chuẩn cho các chức danh hàm cục, vụ trưởng và tương đương trở lên
2/ Tiếp tục tiến xa hơn ?
Trong bối cảnh Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có tin hành lang là chỉ ngồi từ 2-4 năm nữa thì vấn đề ai sẽ là tổng bí thư sau đó được coi là vấn đề quan trọng, không chỉ của đảng và còn là sự quan tâm của nhân dân và các cường quốc như Trung - Mỹ
Ngoài những gương mặt đang có quyền lực và được đánh giá là tốp 1 như ông Trần Đại Quang và ông Đinh Thế Huynh thì tốp 2 gồm các ông Hoàng Trung Hải , Võ Văn Thưởng, Phạm Minh Chính,..
Nếu tin tức tôi được nghe về việc quy định mới của đảng là muốn lên chức tổng bí thư thì phải kinh qua chức vị bí thư tỉnh ủy là đúng thì coi bộ tốp 2 có lợi thế hơn tốp 1. Tuy nhiên có vẻ như ông Võ Văn Thưởng mất lợi thế vì vấn đề sức khỏe cá nhân, như vậy cuộc đua có vẻ như chỉ còn lại hai ứng viên vượt trội là ông Hoàng Trung Hải và ông Phạm Minh Chính
Do đó hôm nay chúng ta không lạ khi ông Chính đi Trung Quốc, vị trí tổng bí thư đảng CSVN luôn là mối quan tâm có thể coi là hàng đầu của TQ trong quan hệ Viêt-Trung, và nhất là xưa nay giữa ông Chính và thiên triều ít có vẻ thân mật hơn đồng sự Hoàng Trung Hải
Về phía Mỹ cũng thế, với tầm quan trọng của Việt Nam trong bàn cờ Châu Á-Thái Bình Dương mà Mỹ đang đánh thì việc ai là tổng bí thư Đảng CSVN sắp đến cũng rất quan trọng, có lẽ vì vậy mà ông John Kerry, Bộ Trưởng Ngoại Giao sắp mãn nhiệm, sẽ đến Việt Nam trong tuần này ngay sau khi ông Chính từ Trung Quốc về chăng ?
Được coi là người có tư duy tiến bộ và cải cách, từng đảm nhiệm các vị trí có thể hiểu và quan sát cải cách như đại sứ tại Đông Âu, chuyên viên cấp cao văn phòng chính phủ, thứ trưởng Bộ Công An và bí thứ Quảng Ninh, có vẻ ông Chính đủ tầm để thực hiện một cuộc cải cách mà không làm mất đảng, vấn đề chỉ là ông có lên ngôi được và quyết tâm thực hiện hay không ?
Có một tiền lệ là những ai mà được nhà báo chống tham nhũng một bên Huy Đức nhắc đến như một nhà cải cách thì ít khi mà lên cao nữa được, hôm qua tện Phạm Minh Chính đã xuất hiện trên 1 bài viết của ông Huy Đức, liệu rằng sẽ lặp lại các tiền lệ trước đây ?
Nếu không còn sự lựa chọn nào khác, tôi nghĩ ông Chính lên ngôi thì nhân dân có vẻ sẽ dễ thở hơn ông Hoàng Trung Hải
Đã đến lúc đất nước cần "Minh" và "Chính", để còn chuyển hóa chính trị đưa đất nước có động lực mới tiến lên
Nguyễn An Dân 12/12/2016

ĐẢNG YẾU HAY MẠNH ?

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016 | comments

Trước khi tranh luận về vấn đề này, một sự đánh giá về đảng là điều cần thiết, không chỉ dùng cho tranh luận,mà còn để nhìn về quốc gia và dân tộc, vì đảng đang đóng vai trò lãnh đạo toàn diện nên có ảnh hưởng chính

1/ Thế mạnh của đảng
Đây là điều phải khẳng định, vì đảng đang còn lãnh đạo nên phải coi là mạnh, "kẻ có quyền lực là kẻ mạnh", không nên vì lý do gì mà bác bỏ yếu tố quan trọng này
Đảng còn mạnh ở chổ không để vỡ đảng. Đảng là tập hợp những con người đã, đang và sắp tham gia chính trị. Đã là tập thể chính trị thì tranh chấp chính trị, đường lối, lợi ích, chia ghế..là luôn có, nhưng đảng không để chuyện này làm vỡ đảng, đây là một cái mạnh của đảng
Đảng còn mạnh ở chổ thường xuyên điều chỉnh đường lối, chính sách (mà đảng gọi là đổi mới), dù có thể chậm hơn thực tế cuộc sống nhưng nó vẫn diễn ra, chính điều này giúp đảng thích nghi và tồn tại.
Đảng còn mạnh ở chổ có quyền quản lý ngân sách quốc gia và xây dựng các định chế tài chế tài chính có lợi cho mình. Cũng như quân đội và công an, sinh ra là để bảo vệ tổ quốc và xã hội, đảng cũng dùng như hai cánh tay trong việc tự bảo vệ mình.
Sau cùng, đảng còn mạnh vì vẫn một bộ phận nhân dân vẫn xem việc đảng lãnh đạo đất nước là đương nhiên dù có nhiều sai lầm đã được chính thức hoặc không chính thức công bố.
Hãy nhìn sự hớn hở, vui vẻ của nhiều bà con quần chúng thể hiện ra khi được các quan chức trung-cao cấp của đảng thăm hỏi, quan tâm, động viên sẽ thấy rõ điều này.
Đây là những thực tiễn không thể,và không nên chối bỏ khi nhìn về đảng, những ai quan tâm đến chính trị quốc gia xin đừng vì mong muốn cá nhân hay của phe nhóm mình mà chối bỏ điều này.
2/ Thế yếu của đảng
Đảng chính trị là một tập hợp những con người có lý tưởng chính trị ( thúc đẩy đất nước tiến bộ) và mục tiêu chính trị giống nhau (cầm quyền quản trị quốc gia), tập hợp với nhau thành một tổ chức để cùng giữ gìn, thúc đẩy và bảo vệ những cái chung đang theo đuổi
VD như đảng Dân Chủ Mỹ có lý tưởng là bảo vệ và thúc đẩy các giá trị của dân chủ pháp trị, đảng Cộng Hòa thì có lý tưởng là thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích của nước Mỹ. Chúng ta cần nhớ là bất kỳ cá nhân, tổ chức, hay thể chế chính trị nào cũng rất nhiều lần phải lựa chọn giữa giữ giá trị hay thu nhận lợi ích trong suốt quá trình tồn tại và phát triển của mình
Đảng cộng sản VN thì dĩ nhiên giá trị theo đuổi là xây dựng CNXH để tiến bộ đất nước, và lợi ích là cầm quyền lãnh đạo quốc gia. Tuy nhiên do sai về đường lối từ quá khứ nên lý tưởng xây dựng CNXH để tiến bộ quốc gia hiện đang bị dân tộc từ bỏ, và nhiều bộ phận trong đảng, dù nói hay không nói, cũng âm thầm từ bỏ ( tự chuyển hóa). Đây là cái yếu của đảng, làm tính nền tảng của một đảng phái chính trị là lý tưởng bị hổng chân, mất căn bản, từ đó sinh ra những tệ nạn như tha hóa, tự diễn biến,..
Tuy mất đi lý tưởng trên thực tế (dù vẫn còn trong lý thuyết) nhưng mục tiêu lợi ích là cầm nắm quyền lực vẫn còn nên đảng vẫn còn tồn tại, nhưng vì không còn lý tưởng để định hướng nên cầm nắm quyền lực mà không còn đường lối đúng đắn và rõ ràng để theo.
Từ đó dẫn đến phân hóa thành các nhóm khác nhau như bảo thủ-cải cách, thân Tàu-thân Mỹ- thân Nga...lại không có tinh thần thượng tôn pháp trị làm lề lối ứng xử nên dẫn đến những chuyện thiếu minhy bạch, cạnh tranh quyền lực trong bóng tối...rồi sau đó lọt lộ ra dân như những chuyện chúng ta vẫn hay bàn tán
Cái yếu thứ hai hiện nay của đảng là việc để Trung Quốc ảnh hưởng nhiều và sâu rộng vào nội bộ, làm mất tính chủ động trong quản lý quốc gia dẫn đến sự chán nản của hai cánh tay quyền lực là quân đội và an ninh quốc gia.
Nhiều cá nhân, tồ chức nhỏ trong hai tổ chức lớn nay, khi thấy lợi ích của đảng cầm quyền và lợi ích quốc gia bị mâu thuẫn nhau (đây là quy luật nên luôn có) thì không biết phải hành xử như thế nào, người quân nhân bị giằng co giữa tính chính danh khi hành pháp và kỷ luật phải chấp hành.
Cái yếu thứ ba là đảng gắn chặt tài chính của mình vào tài chính quốc gia thông qua trung giới là chính phủ do đảng thành lập. Điều này là cái lợi nhưng cũng là cái hại cho đảng. Một khi tài chính quốc gia suy yếu, tất cả đều bị ảnh hưởng và làm lòng trung thành theo đảng của các đảng viên giảm đi ( khi không trung thành vì lý tưởng, người ta chỉ còn trung thành về lợi ích, mà đây là điều bất kỳ đảng chính trị nào cũng không muốn )
Cái yếu thứ tư của đảng là sự phát triển của dân trí và đối lập. Tự do internet đòi hỏi đảng phải nói thật hơn trước và sự đối lập sinh ra không chỉ còn là từ nhân dân mà còn từ trong chính nội bộ đảng qua việc đối lập về đường lối, về phân chia ảnh hưởng, về sự cân bằng chính sách giữa TQ và phương Tây để bảo vệ quốc gia
Cái yếu sau cùng của đảng là đã tạo ra cơ chế kinh tế thị trường tư bản và đa phương hóa ngoại giao, đa phương hóa hợp tác từ trong dân đến trong đảng làm sinh ra đa nguyên nhưng đảng chưa dám chấp nhận đa nguyên và tìm cách ứng phó trừ bỏ. Việc này làm đảng ngày càng cạn kiệt về nhân sự ở tầm cao. Chúng ta có thể thấy rõ khủng hoảng nhân sự ở hai vị trí tổng bí thư và thủ tướng trong trước ĐH 12 làm đảng phải tổ chức tới 14 HNTW là một ví dụ.
Đây là những nét lớn để làm rõ vấn đề "đảng mạnh hay yếu", các nét nhỏ khác tạm xin không đề cập vì giới hạn bài viết vừa đủ đọc
Nguyễn An Dân 07/12/2016
P/s : Đây là những nhận xét từ góc nhìn của tác giả, mục đích để nhân dân và đảng có thể tham khảo vì lợi ích tiến bộ đất nước, hoàn toàn không xuất phát từ động cơ hay lợi ích cá nhân nào.

Vai trò của thủ tướng

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016 | comments

Hôm nay đọc BBC thấy có bài "Thủ tướng Phúc có thể tạo nên sự khác biệt? của PGS-TS Phạm Quý Thọ. (BBC Việt Ngữ ngày 4/12/2016)


Ông khen thủ tướng là người "quyết tâm xây dựng một chính phủ liêm chính, phục vụ, kiến tạo, đã tạo được ấn tượng mạnh về sự mạnh mẽ và khác biệt trong điều hành, những 'chỉ đạo' của thủ tướng đã và đang gây ấn tượng và thu hút được sự chú ý của công luận và người dân".
Cơ sở để bài viết ( và nhiều người khác) khen ngợi va đánh giá cao thủ tướng Phúc là các chỉ đạo "kịp thời, quyết liệt" trong vụ quán cà phê Xin Chào, vụ quận chúa và quan viên Hà Nội đánh nhau ở sân bay Nội Bài, vụ kiểm tra tiêu cực ở tập đoàn TKV, biếu xén quà tết..."
Có đôi điều cần nói không phải góp ý bài viết hay nói ai sai ai đúng, mà nói để chúng ta hiểu rõ hơn vai trò của thủ tướng
Trước tiên, ghi nhận những quyết tâm này của thủ tướng Phúc, nhưng theo tôi ông đã làm sai cách. Trong vai trò thủ tướng, nghĩa là "cầm nắm và điều động các tướng" chứ không phải mình hạ giá xuống đi làm ông tướng
Trong các sự việc vừa qua được dẫn chứng ra, lẽ ra không ở vai trò của thủ tướng tham gia, mà là các "tướng" ở UBND Sài Gòn, Hà Nội và Văn Phòng Chính Phủ. Nếu thủ tướng cần, âm thầm nhắc nhở các ông tướng đứng đầu các nơi này là đủ. Nếu họ không xử lý tốt và đúng pháp luật, thì ở tầm thủ tướng cứ công khai phê bình và có hình thức xử lý các ông tướng lãnh đạo cái nơi đó, xử 1 quan răn trăm quan, đó mới đúng là cái thâm trầm và uy vọng của thủ tướng
Nhắc nhở âm thầm để hạ cấp làm tốt lại, sau đó công khai khen thưởng để thi ân, còn nếu đã vậy mà làm không tốt thì công khai phê bình xử lý, gọi là giáng uy. Ân uy kiêm đủ thì mới là lãnh đạo giỏi và xứng tầm nguyên thủ
Đó là nói về xử lý thường vụ quốc gia, còn trên phương diện quốc gia, thủ tướng phải là người dung hòa lợi ích của nhân dân và lợi ích của đảng cầm quyền trên cơ sở lấy pháp trị làm nền tảng ra quyết định, vì không phải hai cái này luôn gặp nhau mà là phải có mâu thuẫn lợi ích một lúc nào đó, đây là quy luật
Với đặc trưng đảng lãnh đạo và chính phủ thực thi, dựa vào tiêu chí thủ tướng phương Tây để đánh giá thủ tướng VN thì cũng không công bằng cho nhau, nên tôi chỉ có đánh giá như trên trên cơ sở nghĩ đi và nghĩ lại
Vấn đề khác là thủ tướng phải hoạch định ra 1 đường lối của chính mình để khắc họa bản thân vào đường lối đổi mới chính trị của quốc gia chứ không phải nói những cái chung chung trong nghị quyết "liêm chính, phục vụ, kiến tạo"...cái này nghị quyết đảng nhiều nhiệm kỳ đã nói.
Các đời thủ tướng VN từ 1975 đến nay, có các thủ tướng sau khi rời nhiệm kỳ đều để lại dấu ấn. Ví dụ thủ tướng Võ Văn Kiệt là tác giả và đạo diễn của đổi mới 1( đổi mới về đường lối kinh tế). Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đổi mới về "thoát Trung, thân Mỹ hơn" và đặt nền móng cho hòa giải dân tộc. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc muốn "sống mãi trong sự nghiệp" thì cần phải khắc họa hình ảnh vào đổi mới 2 ( đổi mới về chính trị) là cái mà đất nước và dân tộc cần nhất lúc này
Thủ tướng là thủ tịch của các tướng, chứ thủ tướng không nên làm các việc của "thiếu tướng, trung tướng" để rồi thành "bại tướng"
Nguyễn An Dân 05/12/2016
P/s :Vài lời như thế, có thể sinh ra tranh luận và bàn tán, tuy nhiên mong các bạn phản biện góp ý ôn hòa, không miệt thị, chửi bới ...
Chúng ta nên tập thói quen chú trọng phản biện phê bình phát ngôn, chính sách, đường lối... không nên công kích cá nhân, moi móc chuyện lụn vụn...nhất là khi bàn về các vị trí cao cấp ở tầm quốc gia

Anh đã trở lại và lợi hại hơn xưa ?

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016 | comments

Cuối tháng 7/2016, khi xảy ra sự kiện Brexit (nước Anh bỏ phiếu quyết định trưng cầu dân ý rời khỏi EU) và phe đòi ly khai thắng phiếu, mình đã viết 1 status đánh giá nó là vấn đề chính trị, sau Brexit thì Anh sẽ tăng cường hướng ra quốc tế để tái ảnh hưởng sau nhiều năm thụt lùi và nay điều đó đã xảy ra

Là một trong các cường quốc và là thành viên của Hội Đồng Bảo An, từ sau khi cùng Mỹ tham chiến ở Vùng Vịnh 1991, vai trò của Anh Quốc trong ảnh hưởng bàn cờ thế giới ngày càng mờ nhạt.
Về kinh tế thì càng tụt lùi, ngày nay được cho là kém cả Đức và Ba Lan. Thậm chí có nhiều ý kiến đưa ra đề nghị thay đổi Hội Đồng Bảo An, thêm vào các ứng viên Ấn Độ, Brazil, Đức, Nhật, Úc...
Nguồn gốc sự kiện Brexit được cho là bắt nguồn một phần từ quan điểm chính trị chán nản với sự mất ảnh hưởng quốc tế này của Anh khi nằm trong EU, bị ràng buộc bởi những quy định chung của EU. Giới quý tộc tinh hoa của Anh muốn brexit để lại cùng Mỹ tham gia đánh và chia lại bàn cờ thế giới
Trong tác động của Anh với các nước độc tài, ta thấy có sự trùng lập là dấu chân thủ tướng Anh đi đến đâu, chuyển hóa từ độc tài sang dân chủ xảy ra ở đó. Ấn Độ, Iraq, Myanmar..là những ví dụ gần nhất
Đối với Việt Nam, Anh đã có một thời gian dài từ 1988, cùng Mỹ thực hiện sách lược chuyển hóa Việt Nam, những tổ chức như Hội Đồng Anh (Bristish Council) và nhiều tổ chức văn hóa-xã hội-giáo dục..hoạt động ở Việt Nam đã thực hiện vai trò khai trí-thúc đẩy cái nhìn về phương Tây cho VN (cả dân và cả đảng) nhưng sau đó trở nên hoang phế vì móng vuốt sư tử Anh trở nên cùn nhụt
Chúng ta có thể thấy rõ là song song với việc thúc đẩy Brexit để con sư tử ra khỏi cái lồng EU, trong hơn 1 năm trở lại đây, các vấn đề liên quan khu vực Châu Á-Thái Bình Dương đã được Anh khởi động trở lại. Hai thủ tướng Anh ( một đương chức và một về hưu vào năm 2015) đã qua Việt Nam lần đầu tiên sau 30 năm cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đi Anh để mở ra con đường xích về hướng Tây
Trong những diễn biến khác, việc báo Anh mới đây nói về vấn đề tụt lùi trong tự do lập hội ở Việt Nam và việc thông báo của đại sứ Anh tại Mỹ, Kim Darroch, ngày 01/12/2016, tại một hội nghị ở Washington là các chiến đấu cơ phản lực của Anh Quốc trên đường đến thăm Nhật Bản sẽ bay ngang qua Biển Đông nhằm xác quyết quyền quốc tế bay qua không phận vùng biển đang tranh chấp này
Cũng theo lời đại sứ Darroch, một khi hai hàng không mẫu hạm mới của Anh được đưa vào sử dụng vào năm 2020, sẽ triển khai hai tàu này đến vùng Thái Bình Dương.
Đại sứ Anh tại Mỹ khẳng định Luân Đôn có cùng mục tiêu với Mỹ, đó là phải bảo vệ tự do hàng hải và hàng không ở vùng Biển Đông. ông Darroch tuyên bố là nước này cũng sẽ cố gắng đóng vai trò của mình ở Thái Bình Dương.
Anh đã trở lại cùng Mỹ đánh tiếp bàn cờ Biển Đông, và thường trong liên minh Anh-Mỹ khi đánh bàn cờ thế giới thì Mỹ thực thi sách lược để giữ đường lối thì Anh thực thi chiến thuật để thúc đẩy đường lối
Nguyễn An Dân 04/12/2016
Kỳ sau: Việt Nam cần làm gì để tránh bị các cường quốc mặc cả trên lưng
 
Copyright © 2014. Nhà Báo Nguyễn An Dân - All Rights Reserved
Proudly powered by Blogger